Đặc điểm sinh học con người. Ta đã hiểu đúng về loài của mình? - Phần II
- Anh Do

- 24false29 GMT+0000 (Coordinated Universal Time)
- 8 phút đọc
Bài viết bao gồm thực hành chữa lành tự nhiên. Nếu độc giả lựa chọn làm theo, xin hãy chịu trách nhiệm với sự lựa chọn này.
Nếu cơ thể người không cần thịt, vậy tinh bột nấu chín như cơm, bánh mỳ, ngũ cốc,... thì sao?
Như đã đề cập ở phần I, đồ ăn nấu chín không còn giá trị dinh dưỡng.
Nhưng con người đâu thể tiêu hóa gạo sống hay bột mì sống?
Điều này chỉ có nghĩa rằng: gạo và bột mì không phải là thức ăn của con người.
Tinh bột trong các loại thực vật trên là những chất thuộc hệ keo (colloid). Chúng tạo ra chất kết dính bên trong nội tạng và chặn tất cả các con đường thải độc, bài tiết của cơ thể.
Chúng ta đầy bụng, mệt mỏi , táo bón. Nước mũi và đờm trở nên đặc hơn, các vết sưng cũng trầm trọng hơn khi tiêu thụ tinh bột từ chúng.
Bạn đọc có bao giờ tự hỏi,
Tại sao khi đau ốm, chán ăn, chúng ta có xu hướng thèm trái cây chứ không thèm xôi thịt?
Vì đó mới là thức ăn đúng của cơ thể người.
Hãy tưởng tượng thịt và tinh bột nấu chín như những cơn nghiện, một cơn nghiện rượu chẳng hạn.
Ta có mê rượu đến mấy thì cơ thể cũng không có khả năng uống liên tục trong nhiều ngày. Dĩ nhiên ta sẽ cạn kiệt năng lượng và cần ngưng uống một thời gian.
Đau ốm, về bản chất, là những triệu chứng detox mạnh để nội tạng xử lý rác thải bên trong thành dạng an toàn, rồi bài tiết ra ngoài.
Đây là lúc cơ thể cần nghỉ ngơi và đòi hỏi dinh dưỡng thật sự. Bởi vậy, nó sẽ từ chối nhận những gì không dành cho nó, nên người bệnh rất ít khi thèm cơm.
Tôi hồi nhỏ bị ốm có thể thèm phở, nhưng cái tôi thèm không phải là sợi phở, mà là nước phở.
Vì nước phở được đun bằng thảo dược, thảo dược là sản phẩm từ thiên nhiên, nó là thực phẩm “đúng” cho cơ thể người, nên tôi thấy dễ chịu với nó.
Sách giáo khoa có thể nói rằng tinh bột từ cơm gạo cung cấp đường để “nuôi não” gì gì đó, nhưng tôi muốn độc giả nhìn vào thực tế:
Nếu cơ thể người cần tinh bột nấu chín, tại sao các vết sưng lại càng trở nên trầm trọng hơn khi chúng ta ăn những món này?
Nếu không ăn tinh bột sẽ bị “chết não”, tại sao tổ tiên chúng ta dù chỉ ăn quả, nhưng vẫn sống tốt và đủ trí tuệ để học cách nhóm lửa?
Hoa quả thời nay không còn nhiều dinh dưỡng
Ô nhiễm môi trường, đất xói mòn, nhiễm độc, vân vân.
Đây là một sự thật đáng buồn. Tuy nhiên, chúng ta không thể kiểm soát được điều này.
Chúng ta chỉ có thể lựa chọn nạp nhiều chất và ít độc nhất có thể.
Ăn quả nghèo dinh dưỡng thì vẫn tốt hơn là thịt và cơm, vì ít nhất quả vẫn có dinh dưỡng.
Chưa kể, vì trái cây không còn bổ như xưa, không cho ta đủ những chất cần thiết, ta càng phải nạp ít độc lại để bớt gánh nặng cho cơ thể mới đúng.
Vậy thì cuộc sống ngày nay tệ quá?
Không hẳn.
Chiến tranh đã không còn, xã hội đã bình đẳng hơn, ít nhất là ở nơi chúng ta đang sống.
Khoa học đã phát triển hơn, có nhiều liệu pháp tự nhiên ra đời. Dù không nhận được đủ dinh dưỡng từ trái cây, ta vẫn còn dinh dưỡng từ thảo dược và từ việc tận dụng những liệu pháp tự nhiên.
Trái cây và thảo dược cũng dễ mua hơn thời xưa, các biện pháp y tế cũng dễ tiếp cận hơn.
Ngoài ra, chúng ta cũng nên nhớ rằng dinh dưỡng không chỉ đến từ mỗi đồ ăn, mà còn đến từ những gì ta đọc được, nghe được, cảm được.
Cha ông chúng ta vẫn ăn cơm và bánh mì để tồn tại, rồi sống sót qua nạn đói đấy thôi?
Đó là câu chuyện sinh tồn và tôi vẫn giữ thái độ biết ơn với những lương thực đã giúp họ duy trì sự sống, để chúng ta được sinh ra, lớn lên, rồi ngồi đây bàn luận về thế giới.
Tuy nhiên, sinh tồn đã là chuyện của nhiều năm trước.
Chúng ta đã được nghe về sự chia cắt lục địa Châu Phi và Nam Mỹ, một sự kiện lớn của Trái Đất. Ngoại trừ vùng nhiệt đới và xích đạo vẫn may mắn được ánh nắng mặt trời chiếu rọi, những mảnh đất khác cho con người ít trái cây hơn. Trải qua thời tiết lạnh giá, họ khám phá ra cách nhóm lửa và nấu chín lá cây, rễ cây, ngũ cốc,... để thay thế hoa quả. Nhưng nguồn thức ăn này không đủ, họ phải ăn các con vật khác để nạp thêm năng lượng.
Điều tôi muốn nói là: cha ông ta săn bắn và nấu chín đồ ăn vì đó là lựa chọn duy nhất của họ.
Con người ngày nay có nhiều lựa chọn hơn, ta có quyền bước ra khỏi chế độ sinh tồn và nuôi dưỡng cơ thể.
Tại sao người ta vẫn gặp tình trạng mệt mỏi, lạnh lẽo khi không ăn cơm/thịt?
Do tâm lý.
Hoặc do rối loạn chức năng nội tạng.
Có những người bị ung thư, rối loạn tiêu hóa, hormone,... và vẫn sẽ gặp những triệu chứng khó chịu kể cả khi họ chỉ ăn toàn rau củ quả sống.
Nhưng về cơ bản, những vấn đề họ gặp phải đều bắt nguồn từ lượng độc tố quá tải bên trong, hoặc cha mẹ họ đã nạp quá nhiều độc rồi truyền lại cho họ và vấn đề ấy đi theo họ tới khi trưởng thành.
Ở những trường hợp này, để sửa được sẽ cần nhiều thực hành nâng cao hơn và hỗ trợ từ chuyên gia nếu muốn đi nhanh.
Hoặc chúng ta cũng có thể tự hỗ trợ mình với tốc độ chậm.
Mấu chốt ở đây là ta cần bắt tay vào thực hành, sử dụng trí tuệ, và tôn trọng nhịp độ của cơ thể, không ép nó đi nhanh khi chưa sẵn sàng.
Tại sao nhiều chuyên gia vẫn cảnh báo về thiếu chất khi không tiêu thụ đạm động vật và ngũ cốc?
Tiến sĩ Pizzorno (đại học Y Bastyr, Hoa Kỳ), cho rằng: các chuyên gia ngày nay không được đào tạo về dinh dưỡng và các liệu pháp tự nhiên khác. Hầu hết họ đều được dạy rằng các loại thuốc có nguồn gốc tự nhiên là vô giá trị. Nhiều bác sĩ không biết hoặc lựa chọn bỏ qua dữ liệu về các liệu pháp tự nhiên, ngay cả khi chúng cho kết quả hoàn toàn tích cực.
Thay vì thừa nhận họ không biết những phương pháp ấy có hiệu quả hay không, phần lớn họ thường phản ứng theo quán tính rằng chúng là vô dụng.
Ngoài ra, đây cũng là cách hoạt động của “y học phòng vệ” (defensive medicine).
Nếu bạn nghĩ bác sĩ đang đề xuất phương pháp tốt nhất cho bạn, bạn có thể đúng — và may mắn nữa.
Tuy nhiên, nhà tâm lý học Gigerenzer cho rằng nhiều bác sĩ vì sợ kiện tụng nên sẽ chỉ định thuốc men hoặc phẫu thuật không cần thiết, ngay cả khi chúng có nguy cơ gây hại cho bệnh nhân.
Những điều gây hại này bao gồm cả việc khuyên bệnh nhân nên ăn nhiều đạm để “xử lý tình trạng thiếu chất”; vì với những ai đã quen với chế độ ăn giàu đạm, việc cắt bỏ hoặc giảm thiểu đạm đột ngột có thể gây ra những triệu chứng khó chịu và dẫn đến tai nạn. Ví dụ:
Một bệnh nhân bị rối loạn chuyển hóa và viêm nhiễm nặng bởi chế độ ăn giàu đạm lâu năm.
Bệnh nhân nhịn thịt đột ngột, cơ thể chưa thích nghi kịp nên xảy ra triệu chứng khó chịu.
Bệnh nhân lo âu vì những triệu chứng ấy.
Tất cả những điều trên dẫn đến hormone stress bị đẩy lên cao, tim đập mạnh bất thường, cuối cùng là vỡ trận.
Những nguyên nhân dẫn đến kết cục ấy bao gồm:
Bệnh nền đến từ chế độ ăn thiếu lành mạnh lâu năm
Lo âu quá đà
Thay đổi quá đột ngột
Khả năng cao người nhà bệnh nhân sẽ coi (3) là nguyên nhân duy nhất, sau đó đổ trách nhiệm lên bác sĩ.
Tuy nhiên, tôi cho rằng những bác sĩ có hiểu biết về dinh dưỡng sẽ mang nỗi trăn trở về việc có nên khuyên người bệnh bỏ đạm động vật và ngũ cốc khỏi chế độ ăn hay không. Nhưng ngày nay, do thiếu giáo dục, chính bản thân họ còn tưởng không ăn những thứ đó thì sẽ bị thiếu chất.
Họ thường mắc phải "hiệu ứng cà chua" — một niềm tin phổ biến ở Bắc Mỹ vào thế kỷ XVIII rằng cà chua có độc, dù chúng là thực phẩm chính trong chế độ ăn ở châu Âu. Phải đến năm 1820, khi ông Robert Gibbon Johnson (nhà nông học/sử học người Mỹ) ăn một quả cà chua trên bậc thềm tòa án ở Salem, thì rào cản "cà chua độc" mới bị phá vỡ trong tâm trí của nhiều người Mỹ.
Làm sao để bước vào chế độ ăn mới một cách an toàn?
Vậy phải nhịn cơm thịt hoàn toàn ư?
Ăn ít thịt và tinh bột ở đúng thời điểm thì tốt, nhưng ăn nhiều thì hại.
Tuy nhiên, luận điểm “cái gì nhiều quá cũng không tốt” lại rất mơ hồ.
Vậy cứ dùng cái lý này để kết thúc câu chuyện là xong, ai về nhà nấy?
Thế nào là ít, thế nào là nhiều?
Hãy lấy kháng sinh làm ví dụ.
Chúng ta bị nhiễm trùng nặng, bác sĩ dùng kháng sinh để cứu mạng ta trong trường hợp khẩn cấp, nhưng sẽ không khuyên ta uống kháng sinh hằng ngày.
Tôi cho rằng việc ăn cơm và thịt cũng hoạt động gần giống vậy.
Trong phim cổ trang Trung Quốc, ta thường xuyên thấy cảnh các hảo hán được bồi bổ canh xương sau khi bị mất máu.
Hoặc người bị hạ đường huyết ăn một viên đường để trở nên tỉnh táo.
Đó là những cách phục hồi gấp để giữ mạng, hay còn gọi là “lấy độc trị độc”. Sau đó, cơ thể họ sẽ phải hoạt động tích cực để đào thải những chất độc từ kháng sinh, canh xương, và đường tinh luyện.
Đương nhiên, cơm và thịt hoạt động khác kháng sinh
Chúng ta không chỉ ăn vì cấp cứu, mà còn ăn vì giao lưu văn hóa, kết nối với bạn bè, người thân.
Tạm kết
Tôi cho rằng chúng ta không cần phải hoàn hảo để khỏe mạnh và hạnh phúc.
Mấu chốt là bắt tay vào làm, dù chậm.
Hãy hiểu rõ ta đang ăn món này với mục đích gì và chịu trách nhiệm với sự lựa chọn ấy.
Chúng ta hoàn toàn có thể là một fruitarian người Việt, nhưng vẫn ăn mỳ ống, pizza để giao lưu văn hoá với người Ý. Ta có thể là một vegetarian người Pháp, nhưng vẫn có thể ăn đùi lợn muối và tortilla để giao lưu với người Tây Ban Nha.
Sự đa dạng đó chính là cách con người kết nối với nhau.
Dù có khác thế nào, ta vẫn chọn giao tiếp để gần gũi hơn, chứ không phải tấn công hay cố gắng thay đổi những ai không giống mình.
Đương nhiên, tôi không khuyên độc giả phớt lờ cảm xúc khó chịu. Tôi chỉ muốn bạn đọc trở nên dũng cảm hơn trong tư duy và giao tiếp.
Hãy chất vấn những quán tính sai lệch, bày tỏ quan điểm cá nhân một cách lành mạnh, và giao tiếp khi có xung đột.
Đây chính là điểm khác biệt giữa con người và những loài vật khác.
Chúng ta có thể lựa chọn bước ra khỏi chế độ sinh tồn và có một cuộc sống thật sự.
—-------------------------------------
Tham khảo:
Risk Savvy: How to Make Good Decisions - Gerd Gigerenzer
The Encyclopedia of Natural Medicine - Joseph Pizzorno and Michael T. Murray

Bình luận