Đẹp đâu chỉ là gu
- Anh Do

- 4 thg 1
- 4 phút đọc
Cái đẹp thường gắn với sự an toàn, chứ không chỉ là “đẹp để ngắm”.
Ví dụ, ở thời săn bắt hái lượm:
Cơ thể cân đối = không đói, không bệnh
Da sáng, đều màu = không bị nhiễm ký sinh trùng
Răng đều, tóc dày = dinh dưỡng tốt
Ở giai đoạn thiếu thốn như thời Phục Hưng, người ta ưa vẻ đẹp tròn trịa. Ở xã hội dư thừa như thời nay, ta lại khao khát một thân thể slim fit hoặc đồng hồ cát. Nói cách khác, những hình tướng kể trên tượng trưng cho địa vị xã hội, phụ thuộc vào bối cảnh lịch sử.
Triết gia Simone Weil cho rằng con người có một nhu cầu rất sâu, đó là được ở lại, không bị bật ra ngoài.
Và hình thức đã trở thành một trong những tấm vé vào cửa quan trọng. Khi tôi sợ bị bỏ rơi, việc yêu một người “đúng chuẩn” là cách tôi xin phép được ở lại thế giới này.
Vậy ra cái đẹp không chỉ gắn với sức khỏe, mà còn gắn trực tiếp với nhu cầu sống còn trong xã hội loài người: được là một phần của tập thể.
Nếu bạn nhận thấy mình có xu hướng đánh giá đối phương qua ngoại hình, thì tin vui là bạn không nông cạn, mà chỉ đang sống đúng với chức năng cơ thể người thôi.
Vậy là càng đẹp thì càng được yêu nhiều?
Một cô gái đẹp sẽ được nhiều người thích, nhưng nhiều người yêu thì chưa chắc.
Tôi cho rằng “cuốn hút” (thích) và “yêu” là hai khái niệm rất khác nhau.
Hãy nghĩ mà xem, nếu đẹp đúng gu số đông là tấm vé đảm bảo cho một tình yêu trọn đời, tại sao chồng của Monica Bellucci và Jennifer Aniston vẫn ngoại tình?
Bám vào ngoại hình khi yêu, liệu có bất công cho đối phương?
Thực ra, đặt tiêu chuẩn ngoại hình cao không bất công cho đối phương, mà bất công cho chính bạn.
Tập trung vào ngoại hình quá nhiều, bạn sẽ lỡ mất những tình yêu đẹp — kiểu tình yêu nuôi dưỡng tâm hồn bạn, khiến bạn trở thành người tốt hơn. Tình yêu thật sự sẽ cho bạn cảm giác “sống” chứ không phải cảm giác lo âu mình có đủ đẹp hay không.
Nhà toán học Pascal cho rằng, con người không chịu nổi sự mong manh của mình nên phải bám vào: danh dự, địa vị, hình ảnh, và ánh nhìn của người khác.
Áp dụng tư duy này vào lĩnh vực yêu đương, ta có thể thấy: ngoại hình của người yêu chính là một dạng danh dự mượn. Khi tôi chọn một người yêu “đẹp”, tôi không chỉ chọn họ mà còn đang mượn ánh nhìn của người khác, để thấy mình đáng được ở lại.
Vậy là nên chọn người yêu mình, còn hình tướng ra sao thì mặc kệ?
Ý tưởng này nghe hay nhưng trên thực tế thì khó làm.
Vì nếu thực sự mặc kệ ngoại hình, bạn đã không đọc bài viết này của tôi.
Tôi từng tin rằng đàn ông đẹp trai thì dễ ái kỷ, ngoại tình. Còn sự thật lại đơn giản hơn nhiều: người xấu trai cũng có thể làm điều y hệt.
Tính cách không được quyết định bởi đường nét khuôn mặt. Khi bạn nghĩ rằng yêu một người “xấu hơn mình” sẽ an toàn hơn, bạn tưởng mình đã buông tiêu chuẩn ngoại hình. Nhưng thật ra, bạn chỉ đang đổi cách sử dụng nó.
Ngoại hình lúc này không còn là thứ khiến bạn rung động, mà là thứ khiến bạn yên tâm. Yên tâm rằng: mình ít có nguy cơ bị bỏ rơi hơn.
Và đây là lúc ngoại hình trở thành một chiến lược phòng thủ, chứ không phải ham muốn. Từ đây, một điều khác bắt đầu xảy ra:
Bạn nghi ngờ những người đẹp chỉ vì họ đẹp. Bạn gán cho họ sự phù phiếm, thiếu chung thủy.
Không phải vì họ đã làm gì, mà vì cái đẹp của họ đụng vào phần tổn thương bạn có từ trước.
Điều này, nếu nhìn thẳng thì khá bất công. Không chỉ bất công với những người đẹp, mà còn với chính bạn. Bởi bạn đang cố yêu bằng lập luận trong khi cơ thể bạn vẫn đang thì thầm một điều khác.
Vậy phải làm sao?
Bạn không cần ép bản thân yêu người yêu mình rồi thao thao bất tuyệt “tôi không quan trọng ngoại hình”. Cái bạn cần là mở lòng với nhiều người hơn mức bạn từng cho phép.
Mở lòng với người hợp gu, và cả người trái gu. Mở lòng với người khiến bạn thấy an toàn, và cả người khiến bạn hơi rung rinh.
Vì thực tế là: có người vừa đẹp vừa tốt bụng, có người vừa xấu vừa tàn nhẫn. Và mọi tổ hợp còn lại cũng tồn tại, nhiều hơn bạn nghĩ.
Rất có thể, bạn không cần chọn người đẹp hơn, cũng không cần chọn người yêu bạn hơn. Chỉ cần chọn mối quan hệ mà ở đó, bạn không cần dùng vẻ ngoài của họ hay của chính mình, để xin phép được ở lại.

Bình luận