Khi tình yêu là hiện thân của rảnh rỗi
- Anh Do

- 25 thg 1
- 3 phút đọc
Hồi 1, Nghịch lý
Cơn nghiện “ngoại cảm” cưỡng chế
Có một trạng thái mà chúng ta thường dán nhãn là “tình yêu cuồng nhiệt”, nhưng thực chất chỉ là nỗ lực tuyệt vọng của tâm trí để trốn khỏi sự im lặng của chính mình. Bạn thuộc lòng mọi lý thuyết về sự độc lập, nhưng chỉ cần đối phương trả lời tin nhắn chậm vài tiếng, toàn bộ hệ thống nhận thức của bạn sụp đổ. Rồi bạn bắt đầu phân tích:
Sự chậm trễ này đến từ bận bịu, hay là một lời chia tay ngầm?
Trên thực tế, không có cuộc chia tay nào ở đây cả.
Chỉ có một khoảng trống thời gian giữa 10 giờ đêm và 2 giờ sáng mà bạn không biết phải làm gì với nó.
Bạn chọn cách nhìn đối phương như một “dự án” để nghiên cứu, biến họ thành thước phim tài liệu để giải trí cho sự trống rỗng bên trong. Bạn gọi đó là sự quan tâm sâu sắc, nhưng thật ra là đang dùng người khác như một liều thuốc giảm đau để không phải nhìn vào sự hoang mang, rối bời của bản thân.
Hồi 2, Ảo tưởng
Chiếc radar không thể tắt nguồn
Tâm trí bạn như một chiếc radar liên tục quét sóng người kia. Bạn dán chặt tần số của mình vào họ đến mức nếu họ bước đi, bạn cảm thấy như bị lột một lớp da. Động cơ của chiếc máy gào thét vì hoạt động quá công suất, nhưng mục đích không phải để kết nối, mà để tạo ra những tiếng ồn trắng.
Giống như người không biết bơi nhảy xuống biển, bám chặt lấy một cái phao, rồi gọi đó là “định mệnh”.
Cái phao có thể đang quá tải, có thể muốn trôi về hướng khác, nhưng bạn không quan tâm. Sự tồn tại của họ lúc này chỉ đóng vai trò là một vật cản để bạn không bị rơi xuống hố đen cảm xúc.
Bạn không yêu cái phao, bạn chỉ đang kinh hãi cảm giác bị chìm.
Hồi 3, Phân rã
Khi hệ thần kinh từ chối sự bình yên
Ở đây có một sự đứt gãy giữa não bộ và cơ thể:
Về mặt nhận thức, bạn biết mình đang vô lý, bạn biết sự kiểm soát này sẽ đẩy họ ra xa. Bạn tự nhủ “phải yêu bản thân hơn”.
Về mặt thần kinh, cơ thể bạn đang ở trạng thái báo động đỏ. Sự im lặng của đối phương được não bạn coi như mối đe dọa sinh tồn. Để xoa dịu cơn run rẩy này, bạn buộc phải “kích hoạt” chế độ yêu đương bằng cách gửi đi những tin nhắn vô nghĩa, rồi ngồi đếm từng giây chờ đợi phản hồi.
Sự thật là, hệ thần kinh của bạn đã quen với cảm giác kịch tính. Bạn không chịu được bình thản, nên bạn tự dệt ra những sợi chỉ đỏ lo âu để cảm thấy mình vẫn đang “sống”. Bạn nhầm lẫn giữa cường độ của cái bất an và chiều sâu của tình yêu.
Hồi 4, Khoảng trống
Sự thật nằm ở đâu?
Hãy thử một thí nghiệm nhỏ: ngắt kết nối với radar đó trong mười phút.
Khi không có phản hồi từ người kia, điều gì đang thực sự diễn ra bên dưới lớp da thịt này?
Sự trống rỗng đó có hình dạng gì, hay chỉ là một cảm giác tê liệt mà bạn đã trốn chạy bấy lâu?
Chúng ta thường ôm một người lâu thêm vài giây không phải vì yêu họ, mà vì sợ cảm giác cô độc ngay khi vừa buông tay. Sự thật đang đứng đợi bạn ở đó, không có kẹo ngọt, không có lời vỗ về, chỉ có một câu hỏi trơ trọi:
Bạn là ai khi không có gì để lo lắng?

Bình luận