Đặc điểm sinh học đàn ông. Tôi từ bỏ chàng trai mình thích một cách nhẹ nhàng
- Anh Do

- 3 ngày trước
- 3 phút đọc
Đã cập nhật: 2 ngày trước
Đàn ông có thể mang tính nữ, phụ nữ có thể mang tính nam; khác nhau chủ yếu ở tỷ lệ.
Trong một mối quan hệ, người ta thường thấy dễ chịu hơn khi người phụ nữ trội tính nữ và người đàn ông trội tính nam. Khi tỷ lệ này đảo lộn, cảm giác bất ổn bắt đầu xuất hiện, dù không phải ai cũng gọi tên được.
Người ta hay nói đàn ông khó yêu hơn phụ nữ. Có thể không phải vì họ vô tâm, mà vì cơ thể họ vận hành theo một nhịp khác.
Cơ thể nam giới gắn chặt với cơ chế tìm kiếm và chinh phục. Hưng phấn đến nhanh, đạt đỉnh sớm, rồi suy giảm. Sự mới lạ có sức kéo rất mạnh. Khi nhịp đó lặp lại đủ lâu, cam kết bắt đầu trở thành một cảm giác ngột ngạt – không phải ở ý thức, mà ở bên dưới.
Trong khi đó, cơ thể phụ nữ lại phản ứng theo hướng ngược lại. Sự gắn kết được tích lũy dần theo thời gian. Càng ở lâu, càng dễ sâu. Cảm giác an toàn không đến từ cái mới, mà từ sự ổn định.
Hai nhịp sinh học này va vào nhau rất thường xuyên trong tình yêu.
Không phải đàn ông không thể gắn bó. Chỉ là để gắn bó, cơ thể họ cần một điều kiện khác: cảm giác an toàn.
Vấn đề là, cảm giác an toàn đó không đến từ sự bám chặt.
Lan và Điệp yêu nhau được vài tháng. Lan chơi cầu lông bán chuyên, Điệp không thích điều đó vì anh lo Lan sẽ gặp người khác và bỏ rơi mình. Nhưng Lan không đồng ý dừng lại.
Từ đó, mỗi khi Lan nói chuyện với đàn ông, Điệp trở nên căng thẳng. Anh diễn giải mọi chi tiết theo hướng phản bội.
Một hôm, Thìn – bạn đánh cầu của Lan, nhắn tin đổi lịch tập, kèm một biểu tượng con mèo quen thuộc. Điệp nhìn thấy và mất kiểm soát.
Lan, vì ngại xung đột, đã chọn cách xoa dịu. Cô đồng ý với cách diễn giải của anh, dù biết nó không đúng. Chỉ đến khi cơn giận của Điệp vượt quá một ngưỡng nào đó, Lan mới dừng lại.
Sự cực đoan của anh khiến cô tỉnh ra. Cô rời đi khá nhẹ nhàng.
Cũng là Thìn, nhưng trong một câu chuyện khác.
Mão là người có đời sống tinh thần phong phú khi còn độc thân. Sau khi yêu, cô dồn phần lớn thời gian cho Thìn. Sự độc lập giảm dần, sự gắn bó tăng lên.
Ban đầu, Thìn thấy được yêu. Sau đó, anh thấy ngột ngạt, rồi anh bắt đầu thấy lo. Anh lo rằng nếu mình rời đi, Mão sẽ không sống nổi. Và chính nỗi lo đó khiến anh không còn cảm thấy an toàn.
Thìn vẫn ở lại. Vẫn quan tâm. Vẫn gần gũi. Nhưng sự chủ động và kết nối giảm dần. Không phải vì anh là kẻ tệ bạc, mà vì cơ thể anh không còn hứng thú.
Mão thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô thấy mình “lụy”.
Cô trách bản thân.
Cô ước cảm xúc của mình ít đi.
Cả hai đều mệt nhưng không gọi tên được vấn đề.
Khác với Lan và Điệp, Mão và Thìn mắc kẹt.
Tôi từng có trải nghiệm hẹn hò bị hủy kèo vào phút chót, tôi đã rất buồn. Phiên bản cũ của tôi sẽ giả vờ ổn, phiên bản hiện tại thì nói thật. Không phải để níu kéo, chỉ để không tự phản bội cảm xúc của mình.
Sau đó, tôi im lặng, không bỏ chạy. Cũng không ép người kia phải phản ứng theo cách tôi mong đợi. Tôi chỉ dừng lại, đủ lâu để không hành động từ sợ hãi.
Rồi tôi quyết định từ bỏ.
Không phải từ bỏ người tôi thích, mà từ bỏ cách yêu cũ của mình: coi việc bị hủy hẹn là dấu hiệu bị bỏ rơi.
Có những mối quan hệ tan vỡ vì quá nhiều xung đột, cũng có những mối quan hệ chết dần vì không ai dám nói thật.
Nam dễ chán, nữ dễ lụy.
Hai điều này không tốt cũng không xấu, nhưng chúng trở nên đau đớn khi không được nhìn thẳng.
Có lẽ, vấn đề không nằm ở việc ai yêu nhiều hơn, mà ở chỗ: mỗi người đang cố yêu từ một cơ chế sinh tồn khác nhau.



Bình luận