top of page

Tôi may mắn vì… hồi nhỏ ít được đi du lịch

  • Ảnh của tác giả: Anh Do
    Anh Do
  • 26 thg 10, 2025
  • 3 phút đọc

Đã cập nhật: 1 ngày trước

Tôi may mắn vì hồi nhỏ không được đi du lịch nhiều.


Hồi bé tôi thích chạy nhảy và tắm biển, nhưng ghét những chuyến đi xa vì say xe. Dù đã học lớp 4, lớp 5, chỉ cần phải ngồi ô tô là tôi sợ đến phát khóc. Nhà tôi lại toàn những người không mấy hứng thú với việc chu du, nên quanh đi quẩn lại mỗi năm chỉ đi Cửa Lò hoặc Đà Nẵng một lần vào kỳ nghỉ.


Việc thiếu vắng những chuyến đi cho tôi cơ hội làm quen với sự nhạt nhẽo. Rồi tôi nhận ra: chán không phải thứ gì ghê gớm. Nó chỉ là một trạng thái rất bình thường của đời người.


Cuộc đời, phần lớn, cũng bình bình như vậy. Chỉ có vài khoảnh khắc nổi bật: một kỳ thi đỗ đạt, một chuyến đi đáng nhớ, một thành tựu nào đó. Còn lại là những ngày lặp lại. Khi còn nhỏ, tôi đã quen với việc tự tạo niềm vui trong những ngày như thế, không cần dựa vào việc phải đi đâu đó.


Sau này, tôi để ý thấy mình và rất nhiều người khác, dễ bị cuốn vào một nhịp sống khác. Cái mới, cái lạ, cảm giác phải làm nhiều hơn, đi nhiều hơn. Du lịch dần trở thành một dạng điểm danh: càng nhiều địa điểm, càng chứng minh mình đang sống “đủ”.


Nhưng rồi sau những chuyến đi ấy, có một cảm giác quen thuộc quay lại: trở về công việc, trở về nhịp sống cũ, và chờ đợi kỳ nghỉ tiếp theo.


Dù là người thành thị, vì không đi chơi xa nhiều và cũng khá bướng bỉnh, tôi lại tìm được niềm vui từ thế giới thực vật địa phương.


Nhà hàng xóm có một giàn hoa giun. Những gì người lớn càng cảnh cáo là bẩn, tôi lại càng tò mò. Hồi học mẫu giáo, tôi rất thèm kẹo ngậm vị chua ngọt. Một lần đi ngang giàn hoa, thấy cánh hoa đỏ hồng, căng mịn, mùi thơm dịu, tôi đã lén ngắt một bông và mút thử cuống. Quả thật là có vị ngọt.


Từ đó, mỗi khi thèm ngọt mà không có kẹo, tôi lại đi mút hoa giun. May là từ bé tôi đã biết “thương hoa tiếc ngọc”, chỉ mút cuống chứ không cắn cánh. Hoa đỏ rụng kín vỉa hè trông rất lãng mạn, còn tôi thì sống trong sợ hãi suốt cả mùa hoa. Tôi sợ có ai đó cúi xuống nhặt chúng lên, rồi phát hiện trên cuống toàn dấu răng của tôi.


Những bông hoa ấy khiến tôi nhớ đến Tasha Tudor. Bà sống gần như cả đời trong một ngôi nhà gỗ cũ ở Vermont, trồng vườn, nuôi dê, nướng bánh, mặc váy dài kiểu thế kỷ 19 và vẽ tranh giữa khu vườn của mình. Bà hiếm khi rời khỏi không gian đó, nhưng tranh và sách của bà lại đi rất xa.


Tôi không biết điều gì ở Tasha khiến mình nhớ lâu đến vậy. Có lẽ là việc bà không cần rời khỏi nơi mình sống để tạo ra một thế giới đủ đầy.


Hồi nhỏ, dù sống giữa thành phố, tôi vẫn xoay xở để có niềm vui từ thiên nhiên quanh mình. Không mút hoa giun thì tôi tuốt lá phượng giả vờ nấu canh rau ngót, bốc hoa ti-gôn tung lên trời giả làm tiên nữ có phép thuật màu hồng, hoặc sung sướng khi bắt gặp một bông hoa xanh nước biển – thứ rất hiếm ở Hà Nội đầu những năm 2000.


Sau này chuyển sang Tây Ban Nha, tôi vẫn giữ thói quen nhặt hoa dại. Dù không còn cho chúng vào miệng hay bày trò đóng kịch nữa, nhưng cảm giác có hoa trong tay vẫn gợi lại một điều gì đó rất quen.


Có lẽ, đã có một thời, niềm vui của tôi từng đơn giản như vậy. Và cái đầu này từng không cần đi đâu xa để cảm thấy đủ.

 
 
 

Bình luận


bottom of page